logo

Welcome To Cam Vo
      Log In   Sign Up
Reading Story: Cách biệt tuổi tác (Ch1)
Phần 1

Chồng già vợ trẻ hay là vợ già chồng trẻ là những tình huống thật thú vị trong cuộc sống lứa đôi. Mong độc giả tìm được những giây phút thư giãn sau những ngày làm việc căng thẳng.

Hạnh ngồi nhìn hoàng hôn đang tõa xuống chân trời biễn mà lòng thấy hoang mang vô vàng. Nàng nhớ lại những gì mà chị nàng vừa trao đổi với nàng hồi nẩy…

Hạnh đã gần 40 tuổi rồi chứ đâu còn trẻ trung gì, có thể nói là nàng thuộc loại « gái già » theo tiêu chuẩn của Việt Nam. Nhưng từ trẻ theo chị Hai, nàng cứ bị uốn nắn vào một khuôn khổ khá cứng nhắc nên nàng đâu có thời gian lo nghỉ cho mình ? Cha mẹ chết sớm, nàng và Hoài, hai chị em sinh đôi, từ mới 5 tuổi đã phải về sống với chị Hai lúc đó vừa mới lấy chồng lúc 19, 20 tuổi. Hoài và Hạnh lớn lên thì vừa ăn học vừa giúp chị Hai tảo tần kinh doanh. Mấy năm sau đó, Hoài, người chị sinh đôi của Hạnh, may mắn được một người bà con bên Canada bảo lãnh cho xuất ngoại. Hạnh buồn khóc đến hết nước mắt nhưng rồi cũng phải đành chấp nhận số phận hẩm hiu của mình… Khi Hạnh được 10 tuổi thì chị Hai sanh thằng Trung, rồi sau đó con Hà ! Chị Hai giao cho nàng nhiệm vụ nặng nề săn sóc thằng Trung đến khi nó trưởng thành xuất ngoại đi du học bên Úc. Thành ra mấy chục năm qua Hạnh hầu như không có cuộc sống riêng tư, chỉ chú tâm lo chuyện của gia đình chị Hai.

Vậy mà … hồi chiều chị Hai lại kêu nàng mà nói :
- Em Tư nè, chị nghỉ chắc là cũng đến lúc em nên lập gia đình rồi đó …
Hạnh đả giật thót tim khi nghe người chị nghiêm khắc của mình nói lên câu nói đó. Nàng đã lúng túng một cách thảm hại, lấp bấp không ra lời …

Chị Hai thở dài nói tiếp :
- Chị biết, em đã bỏ bao nhiêu năm giúp gia đình chị có được ngày nay sung túc. Đôi lúc chị cũng tự trách mình quá ích kỷ, không chu toàn được cho chính em của mình … bắt em phải vất vả vì chị. Chị cám ơn em thật là nhiều …

Cả hai im lặng … Hạnh cảm khái cúi đầu. Được chị nói câu cám ơn mà nàng thấy rất hả dạ.
Chị Hai mỉm cười :
- Bây giờ cũng đến lúc chị phải lo cho em đây. Chị định kiếm một tấm chồng cho em, em nghỉ sao ?
Hạnh đỏ mặt ấp úng :
- Sao … sao … chị nói chuyện gì kỳ cục vậy ?
- Cái gì mà kỳ cục ? em đã gần 40 tuổi rồi, phải lo có gia đình chứ ? chị đã hỏi ý kiến anh Hai, ảnh cũng đồng ý với chị và ảnh cũng đã tìm ra đối tượng hợp với em rồi đó !

Hạnh mắc cở quá, bỏ chạy ra khỏi nhà làm chị Hai nhìn theo, lắc đầu cười.
Bây giờ ngồi đây trên bãi biễn Phan Rang, Hạnh suy nghĩ mông lung …
Chuyện xẩy đến thật bất ngờ … Thật ra mà nói thì đúng thật, chị Hai đả có phần nào lợi dụng nàng như một người làm không công, phục vụ cho gia đình suốt cả mấy chục năm. Hạnh đã bỏ qua đi cái tuổi trẻ thơ mộng để rồi với thời gian, trở thành một người thiếu phụ nhạt nhòa, lam lũ, quá bình thường. Biết vậy nhưng Hạnh không bao giờ oán trách chị, nàng cho rằng sự việc như vậy cũng đúng thôi, dù sao nàng cũng là phận em, chị biểu sao thì nàng cứ theo đó mà làm, dù sao thì nhờ có chị mà nàng cũng có được một mái ấm nương tựa.

Lẻ dĩ nhiên, cũng có những đêm hè oi bức, nàng trăn trở không ngũ được, nàng cũng bứt rứt lắng nghe những đòi hỏi ray rứt của cơ thể, những đòi hỏi lạ lùng mà không ai chỉ cho nàng câu giải đáp … nàng chỉ thấy bứt rứt, nhất là ở đôi vú và ở giữa háng làm nàng phải ngượng ngùng đưa tay vào quần lót mà bóp chặt mu lồn nóng hổi … nhưng nàng không có kiến thức gì hết nên nhưng dằn vặc đó chỉ lẩn quẩn mà không có lối thoát, sau cùng thì nàng cũng dần dần quên đi. Một vài lần, nàng thiếp đi nhưng bàn tay vẫn để kẹp giữa hai đùi, để rồi khi thức dậy, nàng lo lắng khi thấy bàn tay mình ươn ướt chất nhờn từ khe lồn ứa ra. Nàng không biết hỏi ai nên không dám lập lại thao tác đó, mặc dù trong thâm tâm nàng cũng thấy thích thú dể chịu khi rờ bóp mu lồn mình.

Còn về vần đề khác biệt cơ thể giửa trai và gái thì nàng không đến nổi tệ nhờ có thằng Trung con của chị Hai. Thằng Trung được nàng chăm sóc từ thưỡ mới ra đời, chình nàng lo cho nó từng chai sữa, chính nàng thay tã cho nó, tắm rửa cho nó, rồi cũng chính nàng ngày đầu tiên dẩn nó đến trường mầm non. Thật ra mà nói thì nàng đả đóng vai trò người mẹ với thằng Trung, mặc dầu khi nó ra đời thì nàng mới chỉ có 10 tuổi. Ít được Mẹ ruột chăm sóc nên thằng Trung cũng khắn khít đeo theo Dì Tư của nó nhiều hơn. Mà Hạnh cũng thương thằng nhỏ rất nhiều. Nhờ chăm sóc cho nó nên Hạnh đã biết sự khác biệt về bộ phận sinh dục giữa đàn ông con trai và đàn bà con gái. Nàng đả từng nắm trong tay con cu của thằng Trung khi tắm rửa cho nó, và nàng cũng thích được làm điều đó.

Thằng Trung thì với thời gian, nó cũng quen được Dì Tư tắm rữa và từ nhỏ nó đã ưa được Dì Tư nó kỳ cọ con cu của nó. Đến nổi đến trên 10 tuổi mà nó cũng cứ đòi được Dì Tư tắm cho mình.

Nhưng rồi một biến cổ đã xẩy ra làm chuyện tắm rữa của dì cháu phải gián đọan : số là lần đó, thằng Trung đã 10, 11 tuổi rồi, cũng như thường lệ, buổi chiều chúa nhật Hạnh kêu thằng Trung vào tắm. Nàng chu đáo nấu nước nóng pha vào chậu nước để có được nước ấm tắm cho thằng nhỏ. Chỉ có chiều chúa nhật là nó được tắm nước ấm mà thôi.

Hạnh xoa xà-bông khắp người thằng Trung và bắt đầu tắm cho nó nhưng lần đó, lạ lùng thay khi nàng đưa tay xoa bóp con cu thì bổng nhiên con cu thằng Trung từ từ cương cứng lên. Hạnh khựng người trước hiện tượng kỳ lạ mà lần đầu tiên nàng chứng kiến. Có lẻ là vì là lần đầu tiên nên thằng Trung bị đau khi con cu của nó cương lên, đầu cu chưa quen nên căng ra làm nó nhăn mặt kêu đau :
- Ui da … Dì Tư ơi … ui da … con bị đau…

Tuy đả là một thiếu nữ 20 tuổi đầu nhưng Hạnh còn quá ngốc nghếch, nàng quýnh quáng lên, không hiểu tại sao con cu lại « sưng » lên như vậy. Nàng lo sợ không biết phải làm sao, nhất là cả nhà đi vắng, không có ai. Hạnh cứ đứng đó mà dậm chân :
- Sao kỳ vậy nè … sao kỳ vậy ?
Thằng Trung thì mếu máo, lo sợ không kém gì Dì Tư nó :
- Dì Tư ơi, sao con cu nó sưng như vậy, làm sao bây giờ, con chắc bị chết rồi !

Hạnh càng rối trí hơn, nàng ráng trấn an nó :
- Bậy nà, không có chết đâu !
Theo bản năng, và cũng chợt nhớ là khi thằng nhỏ bị đau chổ nào thì nàng chỉ cần thổi lên chổ đó thì làm nó đở đau, nên Hạnh quỳ gối xuống trước thằng Trung rồi , một tay nắm con cu căn cứng, miệng thì chu lên mà thổi lên đầu cu, vừa nói nhỏ :
- Thổi nè, thổi nè … hết đau … hết đau …

Thằng Trung thấy bớt đau thiệt nhưng nó vẫn mếu máo :
- Chưa hết đau, Dì Tư ơi … con còn đau.

Hạnh chợt nhớ là có lần thằng Trung bị kẹt ngón tay sưng lên thì nàng đã ngậm ngón tay vào miệng mà bú làm nó hết đau ngay. Không chần chừ, Hạnh há miệng ra mà ngậm con cu thằng bé.

Thật là kỳ diệu … thằng Trung nín khóc ngay, nó đứng trân mình ra đó để cảm nhận cái cảm giác lạ lùng đang dâng trào trong cơ thể nó khi con cu được nằm trong cái miệng ấm áp của Dì Tư.

Phần Hạnh thì nàng tự nhiên cũng rùng mình … nàng chợt nghỉ là con cu thật khác với ngón tay : ngón tay thì cứng nhắc mà lại lạnh còn con cu thằng Trung thì tuy cứng mà lại mềm một cách kỳ lạ, hơn nửa, con cu lại nóng ấm thật dể chịu … Hạnh rụt rè thử bú vài cú … lại một điều lạ lùng là … hình như con cu lại dài ra thêm, sưng lên thêm, lớn lên thêm …

Hạnh quỳ đó, hai ống quần ướt đẩm nước xà-bông, nàng vụng về bú thêm vài cú nữa … thằng Trung tự động ưỡn hạ bộ về phía trước như để đút con cu nhỏ xíu của nó sâu hơn trong miệng Dì Tư nó, nó run run đưa tay đặt lên mái tóc người con gái đang bú cu nó mà ấp úng :
- Con … con … hết đau rồi … á … á … á …

Hạnh nhã con cu ra trong một niềm hối tiếc mông lung, nàng đứng dậy thở phào :
- May quá, như vậy là con không có bị bịnh gì hết, hú vía ! Dì lo hết sức.
Cùng lúc, tự trong thâm tâm nàng, Hạnh có cảm giác là hình như điều mình vừa làm không được chân chính cho lắm, nàng hơi đỏ mặt nói nhỏ :
- Con đừng nói với ai chuyện này nhe !
Thằng Trung trịnh trọng :
- Dạ con hứa, không nói với ai hết.

Tối hôm đó, Hạnh trằn trọc không ngũ được, những hình ảnh buổi chiều cứ lảng vảng trong đầu. Miệng nàng không quên cái dấu ấn của con cu … một đằng Hạnh thấy thích thú lạ lùng nhưng một đằng nàng lại thấy ngượng ngùng hổ thẹn một cách vô cớ. Mãi đến gần sáng Hạnh mới chợp mắt ngũ.

Hôm sau, Hạnh rụt rè báo cho chị Hai chuyện con cu thằng Trung sưng lên. Chị Hai nàng cười khúc khích khi rỏ mọi chuyện, nàng đập tay lên vai em gái :
- Em thiệt là khờ quá ! không phải thằng Trung bị bịnh đâu, nó chỉ không còn là con nít nữa thôi ! từ đây em không được tắm cho nó nửa. Nó phải tự túc mà thôi.

Hạnh vâng dạ nhưng thật ra thì nàng mù tịt, không hiểu chút nào câu nói khó hiểu của chị Hai. Nàng chỉ tự nhũ là mình đả làm đúng khi không hé miệng về chuyện mình ngậm con cu thằng Trung mà bú để cho nó hết đau.

Không biết có phải một phần cũng vì sự kiện đó hay không mà mấy tháng sau, chị Hai cho thằng Trung vào nội trú ở một trường học nổi tiếng dưới Sài Gòn.

Hạnh buồn bã khi được thông tin đó vì cũng như chúng ta đã biết, nàng rất gắn bó với thằng Trung, xem nó như con, như em mình. Chăm sóc cho nó từ hơn mười năm nay, bỗng dưng phải chia cách với nó, lòng nàng đau như cắt. Nhưng nàng đâu có quyền gì mà phản đối hay không ? nàng chỉ là người dì, người vú nuôi mà thôi !

Hôm trước khi lên đường, thằng Trung rũ Dì Tư của nó đi lên rừng hái trái nhản. Nó gượng cười :
- Dì đi với con nghe Dì, không biết sau này con còn có dịp được đi hái nhản với Dì nửa hay không ?
Hạnh cảm động ôm nó vào lòng mà vuốt ve.

Hai dì cháu lên rừng nhản dạo chơi suốt buổi. Đến trưa cả hai ngồi nghĩ giãi lao dưới một tàng cây nhản trước khi quây về. Không khí thật an lành, êm ả, gió thổi hiu hiu làm Hạnh thấy thật thoãi mái. Nhìn thấy thằng Trung đăm chiu, nàng cố động viên nó :
- Nè, cái thằng này ! sao mặt buồn thiêu vậy hả ? vui lên cho Dì vui theo đi !
- Con vui sao được, đi vào trường mới, con lo quá chừng.
- Nhưng trường này có chất lượng, con sẽ có nhiều cơ hội học hành.
Thằng Trung cúi đầu :
- Với lại con quen có Dì ở bên, bây giờ tự nhiên không có Dì …
Hạnh thấy cổ nghẹn lại, nàng cố gắng cười :
- Không có Dì thì có mấy cô giáo, đẹp hơn Dì để lo cho con !
- Con không thèm ai hết, con chỉ thương có Dì !

Hạnh cảm động ôm thằng Trung vào lòng, thằng nhỏ rút đầu vào người Hạnh, mắt nó đỏ hoe làm Hạnh cũng muốn khóc. Nàng gượng cười :
- Thôi mà, đừng chọc cho Dì khóc, Dì ghét khóc lắm… Thôi thì … con muốn cái gì, Dì sẽ làm cho con, miễn là con vui được là Dì cũng vui theo. Nè, con muốn gì nè ? đi ăn cà-rem ? hay đi ăn bún bò ?

Thằng Trung lắc đầu.
- Chà, con của Dì khó tánh quá ta ! Hay là con muốn Dì dẩn con đi ci-nê tối nay, ừ phải đó lâu lắm rồi hai dì cháu mình chưa đi ci-nê.
Thằng Trung lại lắc đầu buồn bã …
- Vậy con muốn gì nói cho Dì nghe ?
Thằng Trung vụt thốt lên :
- Con muốn Dì tắm cho con như lúc trước.
Hạnh bỡ ngỡ :
- Con nói gì vậy ? làm sao được ? Mẹ con không cho Dì tắm cho con nữa mà …
- Con thèm được Dì vuốt ve cưng chìu con, con nhớ lắm !

Hạnh cảm khái ôm xiết thằng bé vào lòng, tay nàng tự động xoa lưng nó, nàng nói nhỏ :
- Nè, Dì vuốt ve con nè, con cưng của Dì …

Thằng Trung nở một nụ cười thật tươi, gương mặt nó sáng rở làm Hạnh thấy lòng mình thật ấm áp, nàng tiếp tục vuốt ve nó … bàn tay luồn dưới cáo áo thun mà vuốt ve làn da trần làm thằng nhỏ thích thú, nó cởi tung cái áo thun quăng ra xa để Hạnh được thuận tay hơn. Hạnh tìm lại được những cử chỉ quen thuộc khi nàng tắm cho nó, xoa xà-bông cho nó, cưng chìu làn da của nó…

Thằng Trung kêu nhỏ một cách vụng về :
- Con thương Dì nhất đời …

Hạnh nhắm mắt lại, nàng mím môi cố kềm chế bàn tay đang có khuynh hướng mò xuống hạ bộ thằng nhỏ, mồ hôi nàng rịn ra trên trán, trong thâm tâm nàng, Hạnh phân vân, không biết là mình đang có một hành động đúng hay sai, nhưng bây giờ lòng nàng dạt dào tình thương, nàng muốn làm một cái gì đó để đáp lại tình thương mà thằng Trung dành cho nàng … khi nàng đặt tay lên quần short của nó thì nàng cảm nhận rỏ ràng con cu của nó đả cương cứng lên. Hạnh nheo mắt nhìn thằng Trung :
- Ủa, sao lại bị sưng nửa rồi hả ?
- Dạ …
Hạnh bồi hồi nói nhỏ :
- Con có bị đau không ?
Thằng Trung cũng bồi hồi :
- Dạ có …
- Vậy thì Dì thổi lên đó cho hết đau nhe ?
- Dạ, Dì thổi cho con

Hạnh sung sướng tìm lại được cảm giác thích thú khi lần cuối, cách đây mấy tháng, được tắm rửa kỳ cọ cho thằng Trung, nàng nhẹ nhàng cởi cái quần short của nó xuống để bung ra con cu nhỏ như ngón tay ! Hạnh sung sương nhìn thấy con cu thật dể thương đang run rẩy dưới ánh sáng mặt trời …

Hạnh nắm con cu nóng hổi trong tay rồi từ từ thổi nhè nhẹ lên con cu làm thằng Trung rùn mình, nó ngượng ngùng kêu :
- Dì Tư, con chưa hết đau, Dì ngậm vào miệng đi nhe Dì.
Dì nó nghe lời, hé miệng ngậm con cặc bé tí vào miệng. Bé tí ? hình như nó đả lớn hơn cách đây 5 tháng ! cũng cái cảm giác lâng lâng nhẹ nhàng, mùi vị lần này thì không còn mùi xà-bông thơm nửa mà lại hăng hăng. Hạnh thấy thích cái mùi tự nhiên này hơn. Khi nghe thằng bé kêu lên một tiếng rên, nàng há miệng ngước nhìn nó :
- Con có thích không ?

Thằng Trung gật đầu mắc cở.

Hạnh sung sướng bú nhè nhẹ như bú một cây kẹo kéo.

Giửa cánh rừng nhản êm ả, người con gái tập tẻnh bú một con cặc đỏ hồng, tuy còn nhỏ nhắn nhưng đã biết kiêu hảnh cương cứng lên trong miệng người con gái. Thật ra thì những gì xẩy ra cũng chỉ là một trò chơi mà thôi, một trò chơi vô tội vạ giữa một thằng con trai 11 tuổi còn con nít và một đứa con gái tuy đả 20 tuổi rồi nhưng còn ngu ngốc khờ dại, chưa biết chuyện tình dục là gì. Trò chơi kéo dài đâu chừng 10 phút rồi Hạnh, mặt đỏ bừng, đứng dậy kéo quần thằng nhỏ lên rồi cả hai nắm tay nhau tung tăng quay về nhà.
Reading Story: Cách biệt tuổi tác (Ch1)
• Added on Jul 28, 2017
• Views: 2849
• Likes : 0

Related Stories
Comments: (0)